照潺湲阁下池水

宋代 陆游
平生不镊白,霜雪满鬓眉。 照水默自笑,已迫沟壑期。 慨然念归休,不计妻子饥;渠饥亦有命,我节讵可移?自我来桐江,实无负惸嫠,谗波如崩山,孤迹则已危。 陆子定何人,正恐君未知。 午枕梦剡曲,秋风吹钓丝。
píng shēng niè bái   shuāng xuě mǎn bìn méi  
zhào shuǐ xiào   gōu  
kǎi rán niàn guī xiū     yǒu mìng   jié   lái tóng jiāng   shí qióng   chán bēng shān   wēi  
zi dìng rén   zhèng kǒng jūn wèi zhī  
zhěn mèng shàn   qiū fēng chuī diào