战秋辞

唐代 陆龟蒙
八月空堂,前临隙荒。抽关散扇,晨乌未光。左右物态, 森疏强梁。天随子爽駴恂栗,恍军庸之我当。濠然而沟, 垒然而墙。纛然而桂,队然而篁。杉巉攒矛,蕉标建常。 槁艾矢束,矫蔓弦张。蛙合助吹,鸟分启行。 若革进而金止,固违阴而就阳。无何,云颜师,风旨伯。 苍茫惨澹,隳危摵划。烟蒙上焚,雨阵下棘。如濠者注, 如垒者辟;如纛者亚,如队者析;如矛者折,如常者拆; 如矢者仆,如弦者磔;如吹者喑,如行者惕。 石有发兮尽累,木有耳兮咸馘。云风雨烟,乘胜之势骄; 杉篁蕉蔓,败北之气摵。天随子曰:吁,秋无神则已, 如其有神,吾为尔羞之。南北畿圻,盗兴五期。方州大都, 虎节龙旗。瓦解冰碎,瓜分豆离。斧抵耋老,干穿乳儿。 昨宇今烬,朝人暮尸。万犊一啖,千仓一炊。扰践边朔, 歼伤蜑夷。制质守帅,披攘城池。弓弮不刓,甲缀不离。 凶渠歌笑,裂地无疑。天有四序,秋为司刑。少昊负扆, 亲朝百灵。蓐收相臣,太白将星。可霾可电,可风可霆。 可堑溺颠陷,可夭札迷冥。曾忘鏖剪,自意澄宁。 苟蜡礼之云责,触天怒而谁丁,奈何欺荒庭?凌坏砌, 摋崇茝,批宿蕙,揭编茅而逞力,断纬萧而作势, 不过约弱欹垂,戕残废替。可谓弃其本而趋其末, 舍其大而从其细也。辞犹未已,色若愧耻,于是堕者止, 偃者起。
yuè kōng táng   qián lín huāng chōu guān sàn shàn   chén wèi guāng zuǒ yòu tài  
sēn shū qiáng liáng tiān suí shuǎng hài xún   huǎng jūn yōng zhī dāng háo rán ér gōu  
lěi rán ér qiáng dào rán ér guì   duì rán ér huáng shān chán zǎn máo   jiāo biāo jiàn cháng
gǎo ài shǐ shù   jiǎo màn xián zhāng zhù chuī   niǎo fēn xíng
ruò jìn ér jīn zhǐ   wéi yīn ér jiù yáng   yún yán shī   fēng zhǐ
cāng máng cǎn dàn   huī wēi shè huà yān méng shàng fén   zhèn xià háo zhě zhù  
lěi zhě   dào zhě   duì zhě   máo zhě zhé   cháng zhě chāi  
shǐ zhě   xián zhě zhé   chuī zhě yīn   xíng zhě
shí yǒu jǐn lèi   yǒu ěr xián guó yún fēng yān   chéng shèng zhī shì jiāo  
shān huáng jiāo màn   bài běi zhī shè tiān suí yuē     qiū shén  
yǒu shén   wéi ěr xiū zhī nán běi   dào xīng fāng zhōu  
jié lóng jiě bīng suì   guā fēn dòu dié lǎo   gàn chuān 穿 ér
zuó jīn jìn   cháo rén shī wàn dàn   qiān cāng chuī rǎo jiàn biān shuò  
jiān shāng dàn zhì zhì shǒu shuài   rǎng chéng chí gōng quān wán   jiǎ zhuì
xiōng xiào   liè tiān yǒu   qiū wèi xíng shǎo hào  
qīn cháo bǎi líng shōu xiāng chén   tài bái jiāng xīng mái diàn   fēng tíng
qiàn diān xiàn   yāo zhá míng céng wàng áo jiǎn   chéng níng
gǒu zhī yún   chù tiān ér shuí dīng   nài huāng tíng   líng huài  
chóng chǎi   宿 huì   jiē biān máo ér chěng   duàn wěi xiāo ér zuò shì  
guò yuē ruò chuí   qiāng cán fèi wèi běn ér  
shě ér cóng yóu wèi   ruò kuì chǐ   shì duò zhě zhǐ  
yǎn zhě