占晴 其二

宋代 刘攽
蒸湿何由解,暄和自不禁。片云常蔽日,小雨不成霖。 蚊蟆晴明地,蛟龙老病心。雄风不易得,无处可披襟。
zhēng shī 湿 yóu jiě   xuān jīn piàn yún cháng xiǎo   chéng lín    
wén qíng míng   jiāo lóng lǎo bìng xīn xióng fēng   chǔ jīn