瞻美有子两月而夭走慰二绝 其二

明代 王世贞
莫言夷甫太钟情,情到东门强自轻。留得蓝田种时法,不愁无地出兼城。
yán tài zhōng qíng   qíng dào dōng mén qiáng qīng liú lán tián zhǒng shí   chóu chū jiān chéng