湛烈女哀词 其二

清代 屈大均
妾被惊风断兔丝,君看明月忆蛾眉。泰山不弃孤生竹,犹把枯枝种玉墀。
qiè bèi jīng fēng duàn   jūn kàn míng yuè é méi tài shān shēng zhú   yóu zhī zhǒng chí