斩鸡栖木

宋代 冯时行
舍南开小圃,土平如沃肥。 去年种桃李,今年花离离。 畦丁不解除事,其傍树鸡栖。 雨润枝柯繁,风吹花叶披。 颇乘风雨力,似欲桃李欺。 桃李不自持,向人颜色低。 客从何方来,指呼厉色辞。 谓我同薰莸,蒙昏其在兹。 草木区以别,其犹异妍媸。 再拜谢客意,黾勉事剪夷。 桃李佳气浮,欣欣如有知。 老夫意犹恶,有悔不可追。 大哉天地宽,含覆万汇滋。 美恶讵可齐,俱受一元施。 援毫书其事,用贬小己私。
shě nán kāi xiǎo   píng féi  
nián zhǒng táo   jīn nián huā  
dīng jiě chú shì   bàng shù  
rùn zhī fán   fēng chuī huā  
chéng fēng   shì táo  
táo chí   xiàng rén yán  
cóng fāng lái   zhǐ  
wèi tóng xūn yóu   méng hūn zài  
cǎo bié   yóu yán chī  
zài bài xiè   mǐn miǎn shì jiǎn  
táo jiā   xīn xīn yǒu zhī  
lǎo yóu è   yǒu huǐ zhuī  
zāi tiān kuān   hán wàn huì  
měi è   shòu yuán shī  
yuán háo shū shì   yòng biǎn xiǎo