张子和子文以长句送朋壶次韵答之

宋代 李彭
下自成蹊艺桃李,此语聊持饷吾子。南风吹句落窗几,萧然出尘天下士。 诗坛挑战生一秦,穷瞎水部好仍昆。气无万里照夜白,伏枥麒麟收惊魂。 荆州但获一人半,二隽风流眼中见。机云空誇千里莼,如公笔端那复倦。 我诵怀沙自疗饥,时时间出危苦词。鸣蛙两部颇娱听,钜竹千竿端相持。 督邮虽贱不勤置,俨然真辨绝交事。知君风味似建康,连璧顿来随俗吏。 漫浇平时过秦胸,经醉咄咄成书空。儿曹为具明茧纸,欲赋雌蜺吞晴虹。 悬知在德不在酒,耳热清狂须酒后。客来举觞不得言,舌本因之忘可否。 击柝相闻非路长,涛波隔津成两乡。待我营巢浣花了,过君更仆对绳床。
xià chéng táo   liáo chí xiǎng nán fēng chuī luò chuāng xiāo   rán chū chén tiān xià shì    
shī tán tiǎo zhàn shēng qín   qióng xiā shuǐ hǎo réng kūn wàn zhào bái   lín shōu jīng hún    
jīng zhōu dàn huò rén bàn   èr juàn fēng liú yǎn zhōng jiàn yún kōng kuā qiān chún   gōng duān juàn    
sòng huái 怀 shā liáo   shí shí jiān chū wēi míng liǎng tīng   zhú qiān gān duān 竿 xiāng chí    
yóu suī jiàn qín zhì   yǎn rán zhēn biàn jué jiāo shì zhī jūn fēng wèi shì jiàn kāng lián   dùn lái suí    
màn jiāo píng shí guò qín xiōng   jīng zuì duō duō chéng shū kōng ér cáo wèi míng jiǎn zhǐ   tūn qíng hóng    
xuán zhī zài zài jiǔ   ěr qīng kuáng jiǔ hòu lái shāng de yán shé   běn yīn zhī wàng fǒu    
tuò xiāng wén fēi cháng   tāo jīn chéng liǎng xiāng dài yíng cháo huàn huā le guò   jūn gēng duì shéng chuáng