张仪

唐代 徐夤
荆楚南来又北归,分明舌在不应违。 怀王本是无心者,笼得苍蝇却放飞。
jīng chǔ nán lái yòu běi guī   fēn míng shé zài yīng wéi
huái 怀 wáng běn shì xīn zhě   lóng cāng ying què fàng fēi