张太博亨泉

宋代 洪咨夔
公家老博望,手斲扶桑根。 骑之泛溟渤,飘然泝昆仑。 直到析木津,细问黄河源。 玉绳澹碧落,机杼闲天孙。 北斗可用挹,槎腹洼为樽。 独携天一水,从乾纳诸坤。 梧桐九秋影,苔藓千年痕。 媪神发深閟,泉冽槎犹存。 尔泉以亨字,是亨本於元。 世人重通塞,祗就利处论。 习坎维心亨,中有真肧腪。 木上有水井,何尝以亨言。 泉於性中汲,画向象外吞。 安得跨黄鹄,往款君平门。
gōng jiā lǎo wàng   shǒu zhuó sāng gēn  
zhī fàn míng   piāo rán kūn lún  
zhí dào jīn   wèn huáng yuán  
shéng dàn luò   zhù xián tiān sūn  
běi dǒu yòng   chá wèi zūn  
xié tiān shuǐ   cóng qián zhū kūn  
tóng jiǔ qiū yǐng   tái xiǎn qiān nián hén  
ǎo shén shēn   quán liè chá yóu cún  
ěr quán hēng   shì hēng běn yuán  
shì rén zhòng tōng sāi   zhī jiù chù lùn  
kǎn wéi xīn hēng   zhōng yǒu zhēn pēi yùn  
shàng yǒu shuǐ jǐng   cháng hēng yán  
quán xìng zhōng   huà xiàng xiàng wài tūn  
ān kuà huáng   wǎng kuǎn jūn píng mén