张时可席上喜雪分韵得水字时予后至周希稷期而不集

宋代 许及之
寒威逼重帏,皓彩堕庭戺。不谓晦日愁,乃有丰年喜。 更长要深杯,客缓愧停己。后来固自佳,不至犹可纪。 传香共分题,索笑惊落纸。摩挲玉梅瓶,冻合西湖水。
hán wēi zhòng wéi   hào cǎi duò tíng shì wèi huì chóu nǎi   yǒu fēng nián    
gèng zhǎng yào shēn bēi   huǎn kuì tíng hòu lái jiā   zhì yóu    
chuán xiāng gòng fēn   suǒ xiào jīng luò zhǐ méi píng dòng   西 shuǐ