张氏静居院

宋代 王安石
动者利进为,静者乐止居。 物性有偏得,惟贤时卷舒。 张侯始出仕,所至多名誉。 老矣归偃休,买地斸荒芜。 屋成为令名,名实与时俱。 南堂栖幽真,晨起瞻像图。 北堂画五禽,游戏养形躯。 燕有诸宾庭,学有诸子庐。 问侯年几何,矫矫八十余。 问侯何能尔,心不藏忧愉。 问侯客何为,弦歌饮投壶。 问侯儿何读,夏商及唐虞。 嵩山填门户,洛水绕阶除。 侯於山水间,结驷有通衢。 我念老退者,古多贤大夫。 留侯亦养生,乃欲凌空虚。 闭门不饮酒,岂异山中臞,疏傅稍喜客,挥金能自娱。 不闻喜教子,满屋青紫朱。 张侯能兼取,胜事古所无。 褒称有乐石,丞相为之书。 而我不自量,闻风亦歌呼。
dòng zhě jìn wèi   jìng zhě zhǐ
xìng yǒu piān de   wéi xián shí juǎn shū
zhāng hóu shǐ chū shì   suǒ zhì duō míng
lǎo guī yǎn xiū   mǎi zhǔ huāng
chéng wéi lìng míng   míng shí shí
nán táng yōu zhēn   chén zhān xiàng
běi táng huà qín   yóu yǎng xíng
yàn yǒu zhū bīn tíng   xué yǒu zhū
wèn hóu nián   jiǎo jiǎo shí
wèn hóu néng ěr   xīn cáng yōu
wèn hóu wéi   xián yǐn tóu
wèn hóu ér   xià shāng táng
sōng shān tián mén   luò shuǐ rào jiē chú
hóu shān shuǐ jiān   jié yǒu tōng
niàn lǎo tuì 退 zhě   duō xián dài
liú hòu yǎng shēng   nǎi líng kōng
mén yǐn jiǔ   shān zhōng   shū shāo   huī jīn néng
wén jiào   mǎn qīng zhū
zhāng hóu néng jiān   shèng shì suǒ
bāo chēng yǒu shí   chéng xiàng wèi zhī shū
ér liàng   wén fēng