张圣民席上听张令弹琴

宋代 梅尧臣
一听履霜霜满足,再听绿水声缘谷。 我行日月候春波,嫩苔沙雨侵鱼目。 渔歌晚唱泛水来,天浸沧浪光可掬。 坐中此意自弦生,中郎五弄人难熟。 人知难熟独善弹,弹拍未终脂驾速。 郑卫古来多喜闻,卒章为我歌淇奥。
tīng shuāng shuāng mǎn   zài tīng 绿 shuǐ shēng yuán  
xíng yuè hòu chūn   nèn tái shā qīn  
wǎn chàng fàn shuǐ lái   tiān jìn cāng làng guāng  
zuò zhōng xián shēng   zhōng láng nòng rén nán shú  
rén zhī nán shú shàn dàn   dàn pāi wèi zhōng zhī jià  
zhèng wèi lái duō wén   zhāng wèi