张山人弹琴

唐代 常建
君去芳草绿,西峰弹玉琴。岂惟丘中赏,兼得清烦襟。 朝从山口还,出岭闻清音。了然云霞气,照见天地心。 玄鹤下澄空,翩翩舞松林。改弦扣商声,又听飞龙吟。 稍觉此身妄,渐知仙事深。其将炼金鼎,永矣投吾簪。
jūn fāng cǎo 绿   西 fēng dàn qín wéi qiū zhōng shǎng   jiān qīng fán jīn
cháo cóng shān kǒu hái   chū lǐng wén qīng yīn liǎo rán yún xiá   zhào jiàn tiān xīn
xuán xià chéng kōng   piān piān sōng lín gǎi xián kòu shāng shēng   yòu tīng fēi lóng yín
shāo jué shēn wàng   jiàn zhī xiān shì shēn jiāng liàn jīn dǐng   yǒng tóu zān