张老子出田所

宋代 刘敞
鲁人有林类,底春独被裘。沿畦拾遗穗,带索仍长讴。 知命忘其老,乐天固不忧。既惊端木赐,复感东家丘。 夫翁何为者,岁暮亦远游。北风吹白发,萧飒田陇头。 此意如昔贤,世人知尔不。
rén yǒu lín lèi   chūn bèi qiú yán 沿 shí suì dài   suǒ réng zhǎng ōu    
zhī mìng wàng lǎo   tiān yōu jīng duān   gǎn dōng jiā qiū    
wēng wéi zhě   suì yuǎn yóu běi fēng chuī bái xiāo   tián lǒng tóu    
xián   shì rén zhī ěr