张户部惠山杨梅

宋代 张镃
尝闻魏伯阳,铸丹会稽山。 功成试其徒,未欲汎与餐。 绐言丹入口,命尽不可还。 一人笃信道,快饵肯作难。 翁复起诸死,携手升云亦。 临行作奇戏,留使后世看。 聊将一粒变万颗,掷向青林化珍果。 彷佛芙蓉箭镞形,涩如鹤顶红如火。 只随翁子姑号阳,姓杨乃是讹偏旁。 迄今年深少人识,地妪山君应记得。 木生曲直味宜酸,此独甘香胜蜜团。 吾宗望郎忽驰送,色映筠篮光欲动。 想因见此列宿躔,曾遣冰壶纤指弄。 我方水际呼清风,葛巾高挂千丈松。 为公摘荷盛荐酒,此乐城中那更有。
cháng wén wèi yáng   zhù dān kuài shān  
gōng chéng shì   wèi fàn cān  
dài yán dān kǒu   mìng jǐn hái  
rén xìn dào   kuài ěr kěn zuò nán  
wēng zhū   xié shǒu shēng yún  
lín xíng zuò   liú shǐ 使 hòu shì kàn  
liáo jiāng biàn wàn   zhì xiàng qīng lín huà zhēn guǒ  
páng róng jiàn xíng   dǐng hóng huǒ  
zhǐ suí wēng hào yáng   xìng yáng nǎi shì é piān páng  
jīn nián shēn shǎo rén shí   shān jūn yìng  
shēng zhí wèi suān   gān xiāng shèng tuán  
zōng wàng láng chí sòng   yìng yún lán guāng dòng  
xiǎng yīn jiàn liè 宿 chán   céng qiǎn bīng xiān zhǐ nòng  
fāng shuǐ qīng fēng   jīn gāo guà qiān zhàng sōng  
wèi gōng zhāi shèng jiàn jiǔ   chéng zhōng gèng yǒu