张好好诗

唐代 杜牧
君为豫章姝,十三才有馀。翠茁凤生尾,丹叶莲含跗。 高阁倚天半,章江联碧虚。此地试君唱,特使华筵铺。 主人顾四座,始讶来踟蹰。吴娃起引赞,低徊映长裾。 双鬟可高下,才过青罗襦。盼盼乍垂袖,一声雏凤呼。 繁弦迸关纽,塞管裂圆芦。众音不能逐,袅袅穿云衢。 主人再三叹,谓言天下殊。赠之天马锦,副以水犀梳。 龙沙看秋浪,明月游朱湖。自此每相见,三日已为疏。 玉质随月满,艳态逐春舒。绛唇渐轻巧,云步转虚徐。 旌旆忽东下,笙歌随舳舻。霜凋谢楼树,沙暖句溪蒲。 身外任尘土,樽前极欢娱。飘然集仙客,讽赋欺相如。 聘之碧瑶珮,载以紫云车。洞闭水声远,月高蟾影孤。 尔来未几岁,散尽高阳徒。洛城重相见,婥婥为当垆。 怪我苦何事,少年垂白须。朋游今在否,落拓更能无。 门馆恸哭后,水云秋景初。斜日挂衰柳,凉风生座隅。 洒尽满襟泪,短歌聊一书。
jūn wèi zhāng shū   shí sān cái yǒu cuì zhuó fèng shēng wěi   dān lián hán
gāo tiān bàn   zhāng jiāng lián shì jūn chàng   shǐ 使 huá yán
zhǔ rén zuò   shǐ lái chí chú yǐn zàn   huí yìng cháng
shuāng huán gāo xià   cái guò qīng luó pàn pàn zhà chuí xiù   shēng chú fèng
fán xián bèng guān niǔ   sāi guǎn liè yuán zhòng yīn néng zhú   niǎo niǎo chuān 穿 yún
zhǔ rén zài sān tàn   wèi yán tiān xià shū zèng zhī tiān jǐn   shuǐ shū
lóng shā kàn qiū làng   míng yuè yóu zhū měi xiāng jiàn   sān wèi shū
zhì suí yuè mǎn   yàn tài zhú chūn shū jiàng chún jiàn qīng qiǎo   yún zhuǎn
jīng pèi dōng xià   shēng suí zhú shuāng diāo xiè lóu shù   shā nuǎn
shēn wài rèn chén   zūn qián huān piāo rán xiān   fěng xiàng
pìn zhī yáo pèi   zài yún chē dòng shuǐ shēng yuǎn   yuè gāo chán yǐng
ěr lái wèi suì   sàn jìn gāo yáng luò chéng zhòng xiāng jiàn   nào nào wéi dāng
guài shì   shào nián chuí bái péng yóu jīn zài fǒu   luò tuò gèng néng
mén guǎn tòng hòu   shuǐ yún qiū jǐng chū xié guà shuāi liǔ   liáng fēng shēng zuò
jǐn mǎn jīn lèi   duǎn liáo shū