张公洞

唐代 李栖筠
一径深窈窕,上升翠微中。忽然灵洞前,日月开仙宫。 道士十二人,往还驭清风。焚香入深洞,巨石如虚空。 夙夜备蘋藻,诏书祠张公。五云何裴回,玄鹤下苍穹。 我本道门子,愿言出尘笼。扫除方寸间,几与神灵通。 宿昔勤梦想,契之在深衷。迟回将不还,章绶系我躬。 稽首谢真侣,辞满归崆峒。
jìng shēn yǎo tiǎo   shàng shēng cuì wēi zhōng rán líng dòng qián   yuè kāi xiān gōng
dào shì shí èr rén   wǎng huán qīng fēng fén xiāng shēn dòng   shí kōng
bèi píng zǎo   zhào shū zhāng gōng yún péi huí   xuán xià cāng qióng
běn dào mén zi   yuàn yán chū chén lóng sǎo chú fāng cùn jiān   shén líng tōng
宿 qín mèng xiǎng   zhī zài shēn zhōng chí huí jiāng hái   zhāng shòu gōng
shǒu xiè zhēn   mǎn guī kōng tóng