张德夫园亭八咏·可莹

宋代 王炎
小凿苍苔破,潴为玉鉴平。 最宜孤月浴,亦有白云行。 须发尽堪烛,肺肝元自清。 微风莫吹皱,虚静即生明。
xiǎo záo cāng tái   zhū wèi jiàn píng  
zuì yuè   yǒu bái yún xíng  
jǐn kān zhú   fèi gān yuán qīng  
wēi fēng chuī zhòu   jìng shēng míng