张德夫园亭八咏·兼远

宋代 王炎
若人胸次中,自有万人敌。 胡不筹前箸,时清偃金革。 婆娑林壑间,亦自适其适。 凭高着胡床,千里献物色。 稻畴{墓土换石}局方,指数皆历历。 海山疑有无,云树半明没。 高怀安在哉,流目送鸿翼。 冷笑蚁垤卑,逼仄复逼仄。 淋漓呼酒徒,挥洒延墨客。 不记訾家洲,休赋云梦泽。 何当从公游,汗漫挥八极。
ruò rén xiōng zhōng   yǒu wàn rén  
chóu qián zhù   shí qīng yǎn jīn  
suō lín jiān   shì shì  
píng gāo zhe chuáng   qiān xiàn  
dào chóu   { huàn shí   } fāng   zhǐ shù jiē  
hǎi shān yǒu   yún shù bàn míng méi  
gāo huái 怀 ān zài zāi   liú sòng hóng 鸿  
lěng xiào dié bēi    
lín jiǔ   huī yán  
jiā zhōu   xiū yún mèng  
dāng cóng gōng yóu   hàn màn huī