张鳌诗

宋代 周紫芝
曹瞒举汉鼎,一目窥九州。凌轹欺孤儿,大蒙口舌羞。 左慈有道者,何为与之游。堂堂清献公,盛德岂操俦。 鳌乃元放徒,为公亦少留。了知高世士,至意俱难求。 先生两琴鹤,清节贯白头。雅宜鸿宝书,取火遽自投。 公今骑箕尾,笑谈阅千秋。椿年亦细事,蚁梦轻封侯。 强侯公自出,矫矫亦此流。作诗纪异事,誓将踵前脩。 愧乏大手笔,为公著嘉猷。
cáo mán hàn dǐng   kuī jiǔ zhōu líng ér   méng kǒu shé xiū    
zuǒ yǒu dào zhě   wéi zhī yóu táng táng qīng xiàn gōng shèng   cāo chóu    
áo nǎi yuán fàng   wèi gōng shǎo liú le zhī gāo shì shì zhì   nán qiú    
xiān sheng liǎng qín   qīng jié guàn bái tóu hóng bǎo 鸿 shū   huǒ tóu    
gōng jīn wěi   xiào tán yuè qiān qiū chūn nián 椿 shì   mèng qīng fēng hóu    
qiáng hóu gōng chū   jiǎo jiǎo liú zuò shī shì shì   jiāng zhǒng qián xiū    
kuì shǒu   wèi gōng zhù jiā yóu