栈道平歌为贾胶侯尚书作

明代 宋琬
君不见梁州之谷斜与褒,中有栈道干云霄。仰手可以扪东井,下临长江浩汗汹波涛。 大禹胼胝恐未到,帝遣五丁开神皋。巨灵运斧地维坼,然后南通巴蜀西羌髳。 蛇盘萦纡六百里,千回万曲缘秋毫。悬车束马弗可以径度,飞腾绝壁愁猿猱。 汉家留侯真妇女,烈火一炬嗟徒劳。噫嘻乎!三秦之人困征戍,军书蜂午如猬毛。 衔枚荷戈戟,转粟穷脂膏。估客尔何来,万里竞锥刀。 须臾失足几千仞,猛虎腹蛇恣贪饕。出险洒酒始相贺,磷磷鬼火闻呼号。 泰运开,尚书来,恩如雨露威风雷。一呼集畚锸,再呼伐薪柴。 醇醯浇山万夫发,坐看巉岩削尽为平埃。噫嘻乎! 益烈山泽四千岁,火攻莫救苍生灾。昔也商旅鱼贯行,今也不忧狼与豺。 昔也单车不得上,今也康庄之途足以走连䡨。僰童巴舞贡天府,桃笙賨布输邛崃。 歌《豳风》,击土鼓,贾父之来何晚哉!丰功弈弈垂万祀,经济不数韦皋才。 中朝衮衣待公补,璇玑在手平泰阶。西望剑阁高崔巍,侧身欲往空徘徊。 大书深刻告来世,蛟龙岌嶪磨青崖。金穿石泐陵谷徙,我公之功不与伏波铜柱同尘埋。
jūn jiàn liáng zhōu zhī xié bāo   zhōng yǒu zhàn dào gān yún xiāo yǎng shǒu mén dōng jǐng   xià lín cháng jiāng hào hàn xiōng tāo
pián zhī kǒng wèi dào   qiǎn dīng kāi shén gāo líng yùn wéi chè   rán hòu nán tōng shǔ 西 qiāng máo
shé pán yíng liù bǎi   qiān huí wàn yuán qiū háo xuán chē shù jìng   fēi téng jué chóu yuán náo
hàn jiā liú hòu zhēn   liè huǒ jiē láo   sān qín zhī rén kùn zhēng shù   jūn shū fēng wèi máo
xián méi   zhuǎn qióng zhī gāo ěr lái   wàn jìng zhuī dāo
shī qiān rèn   měng shé tān tāo chū xiǎn jiǔ shǐ xiāng   lín lín guǐ huǒ wén háo
tài yùn kāi   shàng shū lái   ēn wēi fēng léi běn chā   zài xīn chái
chún jiāo shān wàn   zuò kàn chán yán xuē jǐn wèi píng āi  
liè shān qiān suì   huǒ gōng jiù cāng shēng zāi shāng guàn xíng   jīn yōu láng chái
dān chē shàng   jīn kāng zhuāng zhī zǒu lián chà tóng gòng tiān   táo shēng cóng shū qióng lái
bīn fēng 》,     jiǎ zhī lái wǎn zāi   fēng gōng chuí wàn   jīng shù wéi gāo cái
zhōng cháo gǔn dài gōng   xuán zài shǒu píng tài jiē 西 wàng jiàn gāo cuī wēi   shēn wǎng kōng pái huái
shū shēn gào lái shì   jiāo lóng qīng jīn chuān 穿 shí líng   gōng zhī gōng tóng zhù tóng chén mái