湛处士枸杞架歌

唐代 皎然
天生灵草生灵地,误生人间人不贵。独君井上有一根, 始觉人间众芳异。拖线垂丝宜曙看,裴回满架何珊珊。 春风亦解爱此物,袅袅时来傍香实。湿云缀叶摆不去, 翠羽衔花惊畏失。肯羡孤松不凋色,皇天正气肃不得。 我独全生异此辈,顺时荣落不相背。孤松自被斧斤伤, 独我柔枝保无害。黄油酒囊石棋局,吾羡湛生心出俗。 撷芳生影风洒怀,其致翛然此中足。
tiān shēng líng cǎo shēng líng   shēng rén jiān rén guì jūn jǐng shàng yǒu gēn  
shǐ jué rén jiān zhòng fāng tuō xiàn 线 chuí shǔ kàn   péi huí mǎn jià shān shān
chūn fēng jiě ài   niǎo niǎo shí lái bàng xiāng shí shī 湿 yún zhuì bǎi  
cuì xián huā jīng wèi shī kěn xiàn sōng diāo   huáng tiān zhèng
quán shēng bèi   shùn shí róng luò xiāng bèi sōng bèi jīn shāng  
róu zhī bǎo hài huáng yóu jiǔ náng shí   xiàn zhàn shēng xīn chū
xié fāng shēng yǐng fēng huái 怀   zhì xiāo rán zhōng