湛庵出示宪使陈益之近作且蒙记忆再次韵一首

宋代 李壁
重将倦翼羾天关,流浪深惭佛眼看。 名宿青灯仍燕坐,故人白雪自幽弹。 西江一吸还居士,寒涕双垂任懒残。 应笑区区话陈迹,秋风吹老碧芦滩。
zhòng jiāng juàn gòng tiān guān   liú làng shēn cán yǎn kàn  
míng 宿 qīng dēng réng yàn zuò   rén bái xuě yōu dàn  
西 jiāng hái shì   hán shuāng chuí rèn lǎn cán  
yīng xiào huà chén   qiū fēng chuī lǎo tān