斋中有兽皮茵偶成咏

唐代 羊士谔
逸才岂凡兽,服猛愚人得。山泽生异姿,蒙戎蔚佳色。 青毡持与藉,重锦裁为饰。卧阁幸相宜,温然承宴息。
cái fán shòu   měng rén shān shēng 姿   méng róng wèi jiā
qīng zhān chí   zhòng jǐn cái wèi shì xìng xiāng   wēn rán chéng yàn