斋中咏怀

唐代 羊士谔
无心唯有白云知,闲卧高斋梦蝶时。 不觉东风过寒食,雨来萱草出巴篱。
xīn wéi yǒu bái yún zhī   xián gāo zhāi mèng dié shí
jué dōng fēng guò hán shí   lái xuān cǎo chū