斋中读书 其十二

清代 朱彝尊
群雅日凋谢,后起靡有涯。奇觚累百人,各自名其家。 吾衰尚有志,道古闲诐邪。有明三百祀,揽秀披春华。 青田与青丘,二美洵无瑕。吾乡数程贝,双珠握灵蛇。 自从永宣来,其辞正且葩。洎乎嘉靖季,七子言何夸。 钩金纵可拣,莫披黄河沙。一咻众楚和,是后尤卑哇。 先公闻鴃舌,顿生亡国嗟。吾欲返正始,助我者谁邪。
qún diāo xiè   hòu yǒu lèi bǎi rén   míng jiā
shuāi shàng yǒu zhì   dào xián xié yǒu míng sān bǎi   lǎn xiù chūn huā
qīng tián qīng qiū   èr měi xún xiá xiāng shù chéng bèi   shuāng zhū líng shé
cóng yǒng xuān lái   zhèng qiě jiā jìng   yán kuā
gōu jīn zòng jiǎn   huáng shā xiū zhòng chǔ   shì hòu yóu bēi wa
xiān gōng wén jué shé   dùn shēng wáng guó jiē fǎn zhèng shǐ   zhù zhě shuí xié