摘藤菜

明代 释函可
清晓鸣辘轳,携杖入芳园。中有满架藤,稠叠铺绿云。 不雨色常润,无风叶自翻。圆实间深紫,灿烂吐奇文。 土人不肯顾,瓜茄乃盛盘。异种生岭南,移裁东海漘。 地瘠饶霜雪,弱质焉久存。一摘泪盈把,再摘心悲酸。 摘密休摘疏,聊以删芜繁。轻指莫动摇,恐或伤其根。 虽知冷必死,且护眼前安。昔日苏长公,题诗谪古循。 诸品独见推,谓可方吴莼。予今窜远碛,旧国变荒榛。 亲朋无一在,见尔如故人。柔滑淡相得,破铛煮泉新。 一筐贻北里,甘苦味共分。尔藤亦不幸,处处逢逐臣。
qīng xiǎo míng lu   xié zhàng fāng yuán zhōng yǒu mǎn jià téng chóu   dié yún 绿    
cháng rùn   fēng fān yuán shí jiān shēn càn   làn wén    
rén kěn   guā jiā nǎi shèng pán zhǒng shēng lǐng nán   cái dōng hǎi chún    
ráo shuāng xuě   ruò zhì yān jiǔ cún zhāi lèi yíng zài   zhāi xīn bēi suān    
zhāi xiū zhāi shū   liáo shān fán qīng zhǐ dòng yáo kǒng   huò shāng gēn    
suī zhī lěng   qiě yǎn qián ān cháng gōng   shī zhé xún    
zhū pǐn jiàn tuī   wèi fāng chún jīn cuàn yuǎn jiù   guó biàn huāng zhēn    
qīn péng zài   jiàn ěr rén róu huá dàn xiāng de   dāng zhǔ quán xīn    
kuāng běi   gān wèi gòng fēn ěr téng xìng chù   chù féng zhú chén