斋居感兴二十首 其二十

宋代 朱熹
玄天幽且默,仲尼欲无言。动植各生遂,德容自清温。 彼哉夸毗子,呫嗫徒啾喧。但逞言辞好,岂知神监昏。 曰余昧前训,坐此枝叶繁。发愤永刊落,奇功收一原。
xuán tiān yōu qiě   zhòng yán dòng zhí shēng suì   róng qīng wēn
zāi kuā zi   tiè niè jiū xuān dàn chěng yán hǎo   zhī shén jiān hūn
yuē mèi qián xùn   zuò zhī fán fèn yǒng kān luò   gōng shōu yuán