摘涧上似橘者于上山之时然酸苦不可食有感于中下山重逢复摘之以玩因赋

宋代 王履
似橘未挟霜,青青照泉水。长安不相见,触下宁不喜。 如何洞庭实,忽吐兹山里。平生笑汝阳,涎流于曲车。 乃知老饕心,不掩闲中跨。踞石觊大嚼,慰我燥且渴。 童子撷得来,竟为蜇惨遏。取貌失子羽,信言迷宰予。 把之行且看,于以惩其余。
shì wèi xié shuāng   qīng qīng zhào quán shuǐ cháng ān xiāng jiàn   chù xià níng
dòng tíng shí   shān píng shēng xiào yáng   xián liú chē
nǎi zhī lǎo tāo xīn   yǎn xián zhōng kuà shí jué   wèi zào qiě
tóng xié de lái   jìng wèi zhē cǎn è mào shī   xìn yán zǎi
zhī xíng qiě kàn   chéng