z6光大师草书歌

唐代 贯休
雪压千峰横枕上,穷困虽多还激壮。看师逸迹两相宜, 高適歌行李白诗。海上惊驱山猛烧,吹断狂烟著沙草。 江楼曾见落星石,几回试发将军炮。别有寒雕掠绝壁, 提上玄猿更生力。又见吴中磨角来,舞槊盘刀初触击。 好文天子挥宸翰,御制本多推玉案。晨开水殿教题壁, 题罢紫衣亲宠锡。僧家爱诗自拘束,僧家爱画亦局促。 唯师草圣艺偏高,一掬山泉心便足。
xuě qiān fēng héng zhěn shàng   qióng kùn suī duō hái zhuàng kàn shī liǎng xiāng  
gāo shì xíng bái shī hǎi shàng jīng shān měng shāo   chuī duàn kuáng yān zhù shā cǎo
jiāng lóu céng jiàn luò xīng shí   huí shì jiāng jūn pào bié yǒu hán diāo lüè jué  
shàng xuán yuán gēng shēng yòu jiàn zhōng jiǎo lái   shuò pán dāo chū chù
hǎo wén tiān huī chén hàn   zhì běn duō tuī àn chén kāi shuǐ diàn 殿 jiào  
qīn chǒng sēng jiā ài shī shù   sēng jiā ài huà
wéi shī cǎo shèng piān gāo   shān quán xīn biàn 便