责{上广下来}

宋代 刘学箕
我生不辰八岁孤,伯父薨逝叔父无。 长才十五立志苦,不敢怠惰知读书。 汝生父子不识面,母慈育字如捧珠。 那知汝更命苦极,八龄甫及母亦殂。 幸有阿叔相持扶,叔亦痛念同气馀。 辛勤鞠养力尽瘁,五载为汝六请师。 固知门户要人兴,切切训诲口欲枯。 有言弗听日益懒,乖劣气習移下愚。 朅来值我有行役,恐汝质变为小夫。 携俱不惮数千里,跳走健胜猿与狙。 水行为汝爱江湖,出陆每愁山险纡。 川途尤愁念虑苦,摩拊岂啻亲子如。 傍舟终日捞虾鱼,兴舆人夫肩□□。 □呶徒自费牙颊,事不获已施鞭蒲。 潜窥谪视不少改,谑浪笑傲仍前初。 圣比有味懒不读,对字粗晓平侧呼。 吾家七世身业儒,忠孝学术夸乡闾。 汝当更明所自出,挺挺当代文公朱。 不悛祗为先德羞,失教何异犬马猪。 稍长面目益可憎,侪辈戏弄人见疏。 我今极口复汝说,速宜悔念毋忽诸。 嬉游傥更不检束,命也奈何吾已夫。
shēng chén suì   hōng shì shū  
cháng cái shí zhì   gǎn dài duò zhī shū  
shēng shí miàn   pěng zhū  
zhī gèng mìng   líng  
xìng yǒu ā shū xiāng chí   shū tòng niàn tóng  
xīn qín yǎng jìn cuì   zài wèi liù qǐng shī  
zhī mén yào rén xīng   qiē qiē xùn huì kǒu  
yǒu yán tīng lǎn   guāi liè xià  
qiè lái zhí yǒu xíng   kǒng zhì biàn wéi xiǎo  
xié dàn shù qiān   tiào zǒu jiàn shèng yuán  
shuǐ xíng wéi ài jiāng   chū měi chóu shān xiǎn  
chuān yóu chóu niàn   chì qīn  
bàng zhōu zhōng lāo xiā   xīng rén jiān      
  náo fèi jiá   shì huò shī biān  
qián kuī zhé shì shǎo gǎi   xuè làng xiào ào réng qián chū  
shèng yǒu wèi lǎn   duì xiǎo píng  
jiā shì shēn   zhōng xiào xué shù kuā xiāng  
dāng gèng míng suǒ chū   tǐng tǐng dāng dài wén gōng zhū  
quān zhī wèi xiān xiū   shī jiào quǎn zhū  
shāo zhǎng miàn zēng   chái bèi nòng rén jiàn shū  
jīn kǒu shuō   huǐ niàn zhū  
yóu tǎng gèng jiǎn shù   mìng nài