泽畔吟

宋代 曹勋
驾文螭兮翔九天,天路远兮中道还。 邈故国兮怀所安,心耻耻兮循江干。 纫秋兰以为裳兮,采杞菊以为餐。 望佳人之不来兮,暗修途之莫前。 瞰江流之无垠兮,仰苍苍而漫漫。 想荆门之遐阻兮,寿春杳隔于大渊。 痛灵修之独处兮,谁复与之寤言。 气填膺以拂郁兮,泪承睫而涟涟。 悼已往之修系兮,欲易道而改辕。 顾和璧之三献兮,冀识者之一观。 阴风雨之惨惨兮,而夜不得明。 哀时运之若此兮,余又何默默於久生。 宁怀沙抱石以自沉兮,庶齏志而下信。 虽世人之不吾悲兮,吾容能不悲夫若人。 吾原托夷齐以为绍介兮,修请谒于黄虞。 吊坐咸于帝阍兮,友阳侯於子胥。 几江神之不我渎兮,吾容委质於渊鱼。 已乎已乎,其灵修终不得而见乎。
jià wén chī xiáng jiǔ tiān   tiān yuǎn zhōng dào hái  
miǎo guó huái 怀 suǒ ān   xīn chǐ chǐ xún jiāng gān  
rèn qiū lán wéi shang   cǎi wéi cān  
wàng jiā rén zhī lái   àn xiū zhī qián  
kàn jiāng liú zhī yín   yǎng cāng cāng ér màn màn  
xiǎng jīng mén zhī xiá   shòu 寿 chūn yǎo yuān  
tòng líng xiū zhī chǔ   shuí zhī yán  
tián yīng   lèi chéng jié ér lián lián  
dào wǎng zhī xiū   dào ér gǎi yuán  
zhī sān xiàn   shí zhě zhī guān  
yīn fēng zhī cǎn cǎn   ér míng  
āi shí yùn zhī ruò   yòu jiǔ shēng  
níng huái 怀 shā bào shí chén   shù zhì ér xià xìn  
suī shì rén zhī bēi   róng néng bēi ruò rén  
yuán tuō wéi shào jiè   xiū qǐng huáng  
diào zuò xián hūn   yǒu yáng hòu  
jiāng shén zhī   róng wěi zhì yuān  
  líng xiū zhōng ér jiàn