赠子瞻 其二

宋代 徐积
翰林岂特文章工,赤心白日相贯通。先与吴人除二凶,次与吴田谋常丰。 乃与徒役开西湖,狭者使广塞者除。溉田不知几万夫,其田立变为膏腴。 世世可知无旱枯,吴人衣食常有馀。有馀之人善可趣,官司亦可省刑诛。 无穷之利谁与俱,前有白傅后有苏。翰林如此能成务,吴人叩额呼为父。 未知何处立生祠,定是吴山行坐处。翰林却过淮之东,无人不看眉阳公。 玉堂气貌将以恭,又到南城寻老农。仍使尊中酒不空,玉泉最好白醅醲。 便将玉水倾喉咙,须臾醉倒无忧翁。老翁虽醉不敢迂,记得杭州三事书。 欲毗舜智皋陶谟,事防沮隔有所拘。翰林此说若行诸,圣朝惠泽可大敷。 譬如雷雨动天衢,旷然霈然而廓如。无分草木与虫鱼,一时奋振皆沾濡。 满堂饮酒尽欢娱,更无一人泣向隅。老农虽然无所逋,愿同众口齐欢呼。
hàn lín wén zhāng gōng   chì xīn bái xiāng guàn tōng xiān rén chú èr xiōng   tián móu cháng fēng    
nǎi kāi 西   xiá zhě shǐ 使 guǎng 广 sāi zhě chú gài tián zhī wàn   tián biàn wéi gāo    
shì shì zhī hàn   rén shí cháng yǒu yǒu zhī rén shàn guān   si shěng xíng zhū    
qióng zhī shuí   qián yǒu bái hòu yǒu hàn lín néng chéng   rén kòu é wèi    
wèi zhī chǔ shēng   dìng shì shān xíng zuò chù hàn lín què guò huái zhī dōng   rén kàn méi yáng gōng    
táng mào jiāng gōng   yòu dào nán chéng xún lǎo nóng réng shǐ zūn 使 zhōng jiǔ kōng   quán zuì hǎo bái pēi nóng    
biàn 便 jiāng shuǐ qīng hóu lóng   zuì dào yōu wēng lǎo wēng suī zuì gǎn   de háng zhōu sān shì shū    
shùn zhì gāo yáo   shì fáng yǒu suǒ hàn lín shuō ruò xíng zhū shèng   cháo huì    
léi dòng tiān   kuàng rán pèi rán ér kuò fēn cǎo chóng   shí fèn zhèn jiē zhān    
mǎn táng yǐn jiǔ jìn huān   gèng rén xiàng lǎo nóng suī rán suǒ yuàn   tóng zhòng kǒu huān