赠子与 其六

明代 王世贞
千秋无终极,蛾眉若朝霜。初阳虽云薄,凝气自无常。 蒙庄忧生士,忧在等彭殇。畏至欲无言,离居能自臧。 皛皛双圆景,终古媚其光。太岳鼓洪垆,流风扇八荒。
qiān qiū zhōng   é méi ruò cháo shuāng chū yáng suī yún báo níng   cháng    
méng zhuāng yōu shēng shì   yōu zài děng péng shāng wèi zhì yán   néng zāng    
jiǎo jiǎo shuāng yuán jǐng   zhōng mèi guāng tài yuè hóng liú   fēng shàn huāng