曾子固哀词

宋代 秦观
皇受命而熙洽兮,实千祀而一时。 协气郁而四塞兮,与盛德其俱升。 麟凤出而帝午兮,犹氤氲而扶舆。 笃生我公兮,以文章为世师。 公神禹之苗裔兮,肇子爵而鄫封。 逮去邑而为氏兮,季叶汨其南征。 祖骞翔而绩著兮,考蜷局而文鸣。 公既生而多艰兮,踵祖武而好修。 既轻车又良御兮,遂大放乎厥词。 发天人之奥秘兮,约六艺而成章。 元气含而未泄兮,洞芒芴而窅冥。 挽天河而一泻兮,物应手而华昌。 揖扬马使先路兮,咸告公曰不敢。 彼崔蔡之纷纷兮,孰云窥其藩翰。 辰来迟而去速兮。固前修以跋疐。 方盘礡而上征兮,遽相羊而补外。 皇揆公之忠诚兮,即商墟而赐环。 紬史谍乎东观兮,裁诰命乎西垣。 典章绝而复作兮,世争睹而快先。 正经纬乎终古兮,配维斗而昭然。 变化诡而难常兮,虽司命其或昧。 忽遭艰而去国兮,遂衔哀而即世。 述作纷其具存兮,怅爽露之焉诣。 信百年不斯须兮,遒电灭而焱逝。 天不憖遗一老兮,固缙绅之所伤。 矧不肖以薄技兮,早获进於门墙。 路贯江而修阻兮,曾莫奠乎酒浆。 悲填膺而茀郁兮,聊自托於斯文。
huáng shòu mìng ér qià   shí qiān ér shí
xié ér sài   shèng shēng
lín fèng chū ér   yóu yīn yūn ér
shēng gōng   wén zhāng wèi shì shī
gōng shén zhī miáo   zhào jué ér zēng fēng
dǎi ér wèi shì   nán zhēng
qiān xiáng ér zhù   kǎo quán ér wén míng
gōng shēng ér duō jiān   zhǒng ér hǎo xiū
qīng chē yòu liáng   suì fàng jué
tiān rén zhī ào   yuē liù ér chéng zhāng
yuán hán ér wèi xiè   dòng máng ér yǎo míng
wǎn tiān ér xiè   yìng shǒu ér huá chāng
yáng shǐ 使 xiān   xián gào gōng yuē gǎn
cuī cài zhī fēn fēn   shú yún kuī fān hàn
chén lái chí ér qián xiū
fāng pán ér shàng zhēng   xiāng yáng ér wài
huáng kuí gōng zhī zhōng chéng   shāng ér huán
chóu shǐ dié dōng guān   cái gào mìng 西 yuán
diǎn zhāng jué ér zuò   shì zhēng ér kuài xiān
zhèng jīng wěi zhōng   pèi wéi dǒu ér zhāo rán
biàn huà guǐ ér nán cháng   suī mìng huò mèi
zāo jiān ér guó   suì xián āi ér shì
shù zuò fēn cún   chàng shuǎng zhī yān
xìn bǎi nián   qiú diàn miè ér yàn shì
tiān yìn lǎo   jìn shēn zhī suǒ shāng
shěn xiào   zǎo huò jìn mén qiáng
guàn jiāng ér xiū   céng diàn jiǔ jiāng
bēi tián yīng ér   liáo tuō wén