赠篆书吴全仲古风

宋代 欧阳光祖
黄帝史仓初作书,依类象形书亦疏。 兽蹄鸟迹颇奇怪,乾端坤倪微发舒。 周籀大篆十五篇,体制渐与苍史殊。 秦兼七国有天下,混一土字同书车。 赵高采历竞新作,胡母博学夸宏橅。 是时小篆方挺出,苍籀字画勤芟除。 云阳系囚变隶体,世喜简便争奔趋。 人文日巧伪日胜,古意自此皆荒芜。 峄山野火惟焦苏,苦县光和碑亦无。 宣王石鼓后来出,真赝莫订徒嗟吁。 阳冰凛凛及前辈,字骨瘦硬中敷腴。 潮乎下笔亦清切,杜陵谓与李蔡俱。 寂寥恍已隔千载,游心艺苑惟长驱。 我朝巨笔惟章徐,武夷近数延陵吴。 吴君心近觑天巧,瘦不露骨肥不粗。 小字银钩铁画如,大字龙蛇相郁纡。 上穷羲黄下秦汉,掎摭彝鼎并盘盂。 知音惜无浣花老,侯门欲曳邹阳裾。 劝君行矣勿留滞,识真四海多通儒。 莫学妇人写阴符,莫作奇字索酒沽。
huáng shǐ cāng chū zuò shū   lèi xiàng xíng shū shū  
shòu niǎo guài   qián duān kūn wēi shū  
zhōu zhòu zhuàn shí piān   zhì jiàn cāng shǐ shū  
qín jiān guó yǒu tiān xià   hùn tóng shū chē  
zhào gāo cǎi jìng xīn zuò   xué kuā hóng  
shì shí xiǎo zhuàn fāng tǐng chū   cāng zhòu huà qín shān chú  
yún yáng qiú biàn   shì jiǎn biàn 便 zhēng bēn  
rén wén qiǎo wěi shèng   jiē huāng  
shān huǒ wéi jiāo   xiàn guāng bēi  
xuān wáng shí hòu lái chū   zhēn yàn dìng jiē  
yáng bīng lǐn lǐn qián bèi   shòu yìng zhōng  
cháo xià qīng qiē   líng wèi cài  
liáo huǎng qiān zǎi   yóu xīn yuàn wéi cháng  
cháo wéi zhāng   jìn shù yán líng  
jūn xīn jìn tiān qiǎo   shòu féi  
xiǎo yín gōu tiě huà   lóng shé xiāng  
shàng qióng huáng xià qín hàn   zhí dǐng bìng pán  
zhī yīn huàn huā lǎo   hóu mén zōu yáng  
quàn jūn xíng liú zhì   shí zhēn hǎi duō tōng  
xué rén xiě yīn   zuò suǒ jiǔ