赠郑元明术士自言安晚之孙故诗及之

宋代 陆文圭
梁灏八十有二岁,自从天福逮雍熙。 中更乾德五得聚,晚赐龙头行玉专。 吾今之年灏相若,布衣落拓何能为。 吟诗独与熊儿和,作曹那求狗监知。 龙钟久纳少年侮,耿介尤为诌子啧。 吾闻长沙赵彦仁,豫知郑相秉化钧。 从容杯酒旗二妇,端嘉之际俱名臣。 是时宋德已衰谢,扶颠江左尚有人。 安晚之孙今为庶,嗟我与子俱邅迍。 不须谀我有许寿,且道何时脱子贫。 清和四月天气新,共买一醉抛青春。 穷通寿夭俱莫问,盖世英雄一窖尘, 草间惟有石麒麟。
liáng hào shí yǒu èr suì   cóng tiān dǎi yōng  
zhōng gēng qián   wǎn lóng tóu xíng zhuān  
jīn zhī nián hào xiāng ruò   luò tuò néng wéi  
yín shī xióng ér   zuò cáo qiú gǒu jiān zhī  
lóng zhōng jiǔ shào nián   gěng jiè yóu wéi zhōu zi  
wén cháng shā zhào yàn rén   zhī zhèng xiāng bǐng huà jūn  
cóng róng bēi jiǔ èr   duān jiā zhī míng chén  
shì shí sòng shuāi xiè   diān jiāng zuǒ shàng yǒu rén  
ān wǎn zhī sūn jīn wèi shù   jiē zi zhān zhūn  
yǒu shòu 寿   qiě dào shí tuō zi pín  
qīng yuè tiān xīn   gòng mǎi zuì pāo qīng chūn  
qióng tōng shòu 寿 yāo wèn   gài shì yīng xióng jiào chén  
cǎo jiān wéi yǒu shí lín