赠赵意子

清代 陈恭尹
抛却儒冠学用兵,田园荒尽不思耕。终年避地青鞋破,一夜忧时白发生。 松柏本来多直性,英雄何必定成名。怜君困甚还兼病,父执相逢泪满缨。
pāo què guān xué yòng bīng   tián yuán huāng jǐn gēng zhōng nián qīng xié   yōu shí bái shēng
sōng bǎi běn lái duō zhí xìng   yīng xióng dìng chéng míng lián jūn kùn shén hái jiān bìng   zhí xiāng féng lèi mǎn yīng