赠赵言

宋代 黄庭坚
饶阳赵方士,眼如九秋鹰。 学书不成不学剑,心术妙解通神明。 医如俯身拾地芥,相如仰面观天星。 自言方术杂鬼怪,万种一贯皆天成。 大梁卜肆倾宾客,二十余年声籍籍。 得钱满屋不经营,散与世人还寄食。 北门尘土满衣襟,广文直舍官槐阴。 白云劝酒终日醉,红烛围棋清夜深。 大车驷马不回首,强项老翁来见寻。 向人忠信去表襮,可喜正在无机心。 轻谈祸福邀重糈,所在多于竹苇林。 翁言此辈无足听,见叶知根论才性。 飞腾九天沈九渊,自种自收皆在行。 先期出语骇传闻,事至十弓中时病。 轮囷离奇惜老大,成器本可千万乘。 自叹轻霜白发新,又去惊动都城人。 都城达官老于事,嫌翁出言不妩媚。 有手莫炙权门火,有口莫辩荆山玉。 吴宫火起燕焚巢,当时下和斮两足。 千里辞家却入门,三春荣木会归根。 我有江南黄篾舫,与翁长入白鸥群。
ráo yáng zhào fāng shì   yǎn jiǔ qiū yīng
xué shū chéng xué jiàn   xīn shù miào jiě tōng shén míng
shēn shí jiè   xiàng yǎng miàn guān tiān xīng
yán fāng shù guǐ guài   wàn zhǒng guàn jiē tiān chéng
liáng qīng bīn   èr shí nián shēng
qián mǎn jīng yíng   sàn shì rén hái shí
běi mén chén mǎn jīn   guǎng 广 wén zhí shè guān huái yīn
bái yún quàn jiǔ zhōng zuì   hóng zhú wéi qīng shēn
chē huí shǒu   qiáng xiàng lǎo wēng lái jiàn xún
xiàng rén zhōng xìn biǎo   zhèng zài xīn
qīng tán huò yāo zhòng   suǒ zài duō zhú wěi lín
wēng yán bèi tīng   jiàn zhī gēn lùn cái xìng
fēi téng jiǔ tiān shěn jiǔ yuān   zhǒng shōu jiē zài háng
xiān chū hài chuán wén   shì zhì shí gōng zhōng shí bìng
lún qūn lǎo   chéng běn qiān wàn shèng
tàn qīng shuāng bái xīn   yòu jīng dòng chéng rén
chéng guān lǎo shì   xián wēng chū yán mèi
yǒu shǒu zhì quán mén huǒ   yǒu kǒu biàn jīng shān
gōng huǒ yàn fén cháo   dāng shí xià cuò liǎng
qiān jiā què mén   sān chūn róng huì guī gēn
yǒu jiāng nán huáng miè fǎng   wēng cháng bái ōu qún