赠赵太虚画竹石

宋代 白玉蟾
竹魂竹魄竹精神,飞落潇湘淇水濒。 千竿万午竞青翠,吹风饮露千来春。 先生笔端自风雨,惊起竹魂无着处。 一点水墨化成龙,龙孙飞去鵞溪住。 先生把笔无逡巡,造物不敢私为春。 新梢劲节森寒玉,鸾凤无处栖梦魂。 晋人神仙如孙且,画竹每每天作雨。 唐人神仙如张臻,画竹每每闻雁鸣。 先生自得入神手,一竿两竿发於酒。 当时大醉呼墨奴,一笔扫出竹千亩。 酒力安能夺化工,先生炼就金丹红。 一粒阳光照肺腑,森罗万象罗心胸。 有时持出风竹叶,银海不寒皆震慑。 有时持出雪中枝,恍如冻碧欺涟漪。 复能濡墨作石块,天然峭拔古且怪。 沙中伏虎草中犀,教人持向蓬莱卖。 竹之清虚石坚硬,以此发明真性命。 使人观石及爱竹,知有真个赵元静。 先生醉时常风颠,世人眼孔无神仙。 我今珍藏数本画,云鹤来也公归天。
zhú hún zhú zhú jīng shén   fēi luò xiāo xiāng shuǐ bīn
qiān gān 竿 wàn jìng qīng cuì   chuī fēng yǐn qiān lái chūn
xiān sheng duān fēng   jīng zhú hún zhuó chù
diǎn shuǐ huà chéng lóng   lóng sūn fēi é zhù
xiān sheng qūn xún   zào gǎn wéi chūn
xīn shāo jìn jié sēn hán   luán fèng chǔ mèng hún
jìn rén shén xiān sūn qiě   huà zhú měi měi tiān zuò
táng rén shén xiān zhāng zhēn   huà zhú měi měi wén yàn míng
xiān sheng shén shǒu   gān 竿 liǎng gān 竿 jiǔ
dāng shí zuì   sǎo chū zhú qiān
jiǔ ān néng duó huà gōng   xiān sheng liàn jiù jīn dān hóng
yáng guāng zhào fèi   sēn luó wàn xiàng luó xīn xiōng
yǒu shí chí chū fēng zhú   yín hǎi hán jiē zhèn shè
yǒu shí chí chū xuě zhōng zhī   huǎng dòng lián
néng zuò shí kuài   tiān rán qiào qiě guài
shā zhōng cǎo zhōng   jiào rén chí xiàng péng lái mài
zhú zhī qīng shí jiān yìng   míng zhēn xìng mìng
shǐ 使 rén guān shí ài zhú   zhī yǒu zhēn zhào yuán jìng
xiān sheng zuì shí cháng fēng diān   shì rén yǎn kǒng shén xiān
jīn zhēn cáng shù běn huà   yún lái gōng guī tiān