赠张秩咨

清代 成鹫
闭门天光井底黑,出门路多尘逼侧。尘中走杀风马牛,觌面相逢莫相识。 十字街头冷眼看,齐国于陵称巨擘。自誇学究会谈禅,不似经生数行墨。 五十长斋不出家,惯向肉边寻菜吃。明明一个鲁诸生,被人唤作优婆塞。 忆昔与君俱盛年,吟诗压倒元与白。参差马齿愧称兄,潦倒鸡坛过半百。 当时挥手各西东,十载生涯分主客。腐儒几赴选官场,山僧直入无生国。 后来原是过来人,走却金乌无处觅。壮心未遂勿复云,底事无成深可惜。 旧年不觉又新年,元旦才过又元夕。灯市看看月正圆,现成一句真消息。 张拙秀才知不知,花开但借东风力。
mén tiān guāng jǐng hēi   chū mén duō chén chén zhōng zǒu shā fēng niú   miàn xiāng féng xiāng shí    
shí jiē tóu lěng yǎn kàn   guó líng chēng kuā xué jiū huì tán chán   shì jīng shēng shù xíng    
shí cháng zhāi chū jiā   guàn xiàng ròu biān xún cài chī míng míng zhū shēng bèi   rén huàn zuò yōu sāi    
jūn shèng nián   yín shī dǎo yuán bái cēn chǐ kuì 齿 chēng xiōng liáo   dǎo tán guò bàn bǎi    
dāng shí huī shǒu 西 dōng   shí zǎi shēng fēn zhǔ xuǎn guān chǎng shān   sēng zhí shēng guó    
hòu lái yuán shì guò lái rén   zǒu què jīn chǔ zhuàng xīn wèi suì yún   shì chéng shēn    
jiù nián jué yòu xīn nián   yuán dàn cái guò yòu yuán dēng shì kàn kàn yuè zhèng yuán xiàn   chéng zhēn xiāo xi    
zhāng zhuō xiù cai zhī zhī   huā kāi dàn jiè dōng fēng