赠张员外儿

唐代 杜荀鹤
张公一子才三岁,闻客吟声便出来。唤物舌头犹未稳, 诵诗心孔迥然开。天生便是成家庆,年长终为间世才。 月里桂枝知有分,不劳诸丈作梯媒。
zhāng gōng zi cái sān suì   wén yín shēng biàn 便 chū lái huàn shé tou yóu wèi wěn  
sòng shī xīn kǒng jiǒng rán kāi tiān shēng biàn 便 shì chéng jiā qìng   nián cháng zhōng wéi jiān shì cái
yuè guì zhī zhī yǒu fèn   láo zhū zhàng zuò méi