赠张山人

宋代 黄裳
极数幽人百尺松,岁寒枝节引清风。世途险易抛身外,人事荣枯落掌中。 药有灵根秋转活,面多和气老犹红。行人借问生前事,何事天津久未通。
shù yōu rén bǎi chǐ sōng   suì hán zhī jié yǐn qīng fēng shì xiǎn pāo shēn wài   rén shì róng luò zhǎng zhōng
yào yǒu líng gēn qiū zhuǎn huó   miàn duō lǎo yóu hóng xíng rén jiè wèn shēng qián shì   shì tiān jīn jiǔ wèi tōng