赠长

宋代 王安石
秀骨厖眉倦往还,自然清誉落人间。闲中用意归诗笔,静外安身比太山。 欲倩野云朝送客,更邀江月夜临关。嗟予踪迹飘尘土,一对孤峰几厚颜。
xiù máng méi juàn wǎng huán   rán qīng luò rén jiān xián zhōng yòng guī shī   jìng wài ān shēn tài shān
qiàn yún cháo sòng   gèng yāo jiāng yuè lín guān jiē zōng piāo chén   duì fēng hòu yán