赠友 其五

清代 屈大均
神农削鸿梧,以合天人和。嗟余半死根,摧藏在山阿。 蒙周生浊世,滑稽扬其波。湘累亦寓言,荒淫为九歌。 变易吾仪容,云气象嵯峨。日月尚有瑕,丘陵亦孔讹。 称文虽渺小,其旨咸包罗。夫子诚知音,悯我如韩娥。 行云如可遏,更奏采菱荷。
shén nóng xuē hóng 鸿   tiān rén jiē bàn gēn   cuī cáng zài shān ē
méng zhōu shēng zhuó shì   huá yáng xiāng lèi yán   huāng yín wèi jiǔ
biàn róng   yún xiàng cuó é yuè shàng yǒu xiá   qiū líng kǒng é
chēng wén suī miǎo xiǎo   zhǐ xián bāo luó chéng zhī yīn   mǐn hán é
xíng yún è   gèng zòu cǎi líng