赠医相者赵月堂

宋代 陈著
维摩居士病不起,却向方丈说法无一事。 此证何证无实证,针灸汤药所不治。 子房状貌如妇人,及到筹帷决胜无比伦。 此相何相无实相,骨骼毛颜不足论。 我虽不能学居士,逢人笑语中痛痞。 我虽不能子房,峥嵘自在虚皮里。 落魄道人赵月堂,挟医与相走四方。 肘后有方千金良,眼中有电千里光。 自谓无病不可药,不知我病不在脉。 自谓无人不可相,正恐我形难摸索。 去年相访无一辞,忽焉而去岂其欺。 今年重来又默默,问之不答惟求诗。 汝袖医手缄相口,却要我开诗口落汝手。 一诗赠行聊尔尔,要见我证我相三年后。
wéi shì bìng   què xiàng fāng zhang shuō shì  
zhèng zhèng shí zhèng   zhēn jiǔ tāng yào suǒ zhì  
fáng zhuàng mào rén   dào chóu wéi jué shèng lún  
xiāng xiāng shí xiàng   máo yán lùn  
suī néng xué shì   féng rén xiào zhōng tòng  
suī néng fáng   zhēng róng zai  
luò dào rén zhào yuè táng   xié xiāng zǒu fāng  
zhǒu hòu yǒu fāng qiān jīn liáng   yǎn zhōng yǒu diàn qiān guāng  
wèi bìng yào   zhī bìng zài mài  
wèi rén xiāng   zhèng kǒng xíng nán suo  
nián xiāng fǎng 访   yān ér  
jīn nián chóng lái yòu   wèn zhī wéi qiú shī  
xiù shǒu jiān xiāng kǒu   què yào kāi shī kǒu luò shǒu  
shī zèng xíng liáo ěr ěr   yào jiàn zhèng xiāng sān nián hòu