赠医师范子和

宋代 段克己
我庐姑射东,君居西山隅。相去不十里,曳杖以问途。 知我远方来,尽室相煦濡。衰年况多病,药物必尔须。 诊视得家法,就为医多卢。贫贱人所恶,世利人所趋。 君子异于众,而独与我娱。延我升中堂,坐列皆明儒。 酒肴既登俎,左右罗童奴。令行爵无算,促使开大壶。 酒酣意气逸,高论到唐虞。日晏未得归,欲起时见拘。 自言小邑中,何尝试士夫。久客惜人情,褊量动辄踰。 仍呼儿出拜,头角异凡雏。从小好文字,未睹明月珠。 长者幸有赐,终身不敢渝。既蒙主人知,所愿献良图。 世人岂无才,唯德不能俱。不见盆成括,以是丧厥躯。 又徵荀氏语,至察则无徒。大辩外若讷,聪明守以愚。 颜子称大贤,尚云有若无。吾言傥无忽,荣名不须沽。
shè dōng   jūn 西 shān xiāng shí   zhàng wèn    
zhī yuǎn fāng lái   jìn shì xiāng shuāi nián kuàng duō bìng yào   ěr    
zhěn shì jiā   jiù wèi duō pín jiàn rén suǒ è shì   rén suǒ    
jūn zi zhòng   ér yán shēng zhōng táng zuò   liè jiē míng    
jiǔ yáo dēng   zuǒ yòu luó tóng lìng xíng jué suàn   shǐ kāi 使    
jiǔ hān   gāo lùn dào táng yàn wèi guī   shí jiàn    
yán xiǎo zhōng   cháng shì shì jiǔ rén qíng biǎn   liàng dòng zhé    
réng ér chū bài   tóu jiǎo fán chú cóng xiǎo hǎo wén wèi   míng yuè zhū    
zhǎng zhě xìng yǒu   zhōng shēn gǎn méng zhǔ rén zhī suǒ   yuàn xiàn liáng    
shì rén cái   wéi néng jiàn pén chéng kuò   shì sàng jué    
yòu zhēng xún shì   zhì chá biàn wài ruò cōng   ming shǒu    
yán zi chēng xián   shàng yún yǒu ruò yán tǎng róng   míng