赠益府群官

唐代 卢照邻
一鸟自北燕,飞来向西蜀。单栖剑门上,独舞岷山足。 昂藏多古貌,哀怨有新曲。群凤从之游,问之何所欲。 答言寒乡子,飘飖万馀里。不息恶木枝,不饮盗泉水。 常思稻粱遇,愿栖梧桐树。智者不我邀,愚夫余不顾。 所以成独立,耿耿岁云暮。日夕苦风霜,思归赴洛阳。 羽翮毛衣短,关山道路长。明月流客思,白云迷故乡。 谁能借风便,一举凌苍苍。
niǎo běi yān   fēi lái xiàng 西 shǔ dān jiàn mén shàng   mín shān
áng cáng duō mào   āi yuàn yǒu xīn qún fèng cóng zhī yóu   wèn zhī suǒ
yán hán xiāng zi   piāo yáo wàn è zhī   yǐn dào quán shuǐ
cháng dào liáng   yuàn tóng shù zhì zhě yāo  
suǒ chéng   gěng gěng suì yún fēng shuāng   guī luò yáng
máo duǎn   guān shān dào cháng míng yuè liú   bái yún xiāng
shuí néng jiè fēng biàn 便   líng cāng cāng