赠旴江张平仲

宋代 真德秀
去圣既云远,至理日以冥。 言道指虚玄,语性杂精灵。 正传久芜没,异学得魁横。 卓哉周程张,磊隗三代英。 妙蕴发天地,微言昭日星。 后来紫阳翁,抑又集大成。 煌煌八书训。凛凛万世程。 学者生此时,坦然有规绳。 但患舍康庄,自趋柴与荆。 张君江西来,颇尝得师承。 敝衣虽悬鹑,猛志欲掣鲸。 袖出文一编,其辞峻而清。 此士不易有,归欤更研精。 勿受俗学变,而为宠辱惊。 贫者士之常,未合宁躬耕。 高门谨勿谒,养此气峥嵘。 不见商歌人,洋洋金石声。
shèng yún yuǎn   zhì míng  
yán dào zhǐ xuán   xìng jīng líng  
zhèng zhuàn jiǔ méi   xué kuí héng  
zhuó zāi zhōu chéng zhāng   lěi wěi sān dài yīng  
miào yùn tiān   wēi yán zhāo xīng  
hòu lái yáng wēng   yòu chéng  
huáng huáng shū xùn lǐn lǐn wàn shì chéng    
xué zhě shēng shí   tǎn rán yǒu guī shéng  
dàn huàn shě kāng zhuāng   chái jīng  
zhāng jūn jiāng 西 lái   cháng shī chéng  
suī xuán chún   měng zhì chè jīng  
xiù chū wén biān   jùn ér qīng  
shì yǒu   guī gèng yán jīng  
shòu xué biàn   ér wèi chǒng jīng  
pín zhě shì zhī cháng   wèi níng gōng gēng  
gāo mén jǐn   yǎng zhēng róng  
jiàn shāng rén   yáng yáng jīn shí shēng