赠薛戴

唐代 李端
晓雾忽为霜,寒蝉还罢响。行人在长道,日暮多归想。 射策本何功,名登绛帐中。遂矜丘室重,不料阮途穷。 交结惭时辈,龙钟似老翁。机非鄙夫正,懒是平生性。 欹枕鸿雁高,闭关花药盛。厨烟当雨绝,阶竹连窗暝。 欲赋苦饥行,无如消渴病。旧业历胡尘,荒原少四邻。 田园空有处,兄弟未成人。毛义心长苦,袁安家转贫。 今呈胸臆事,当为泪沾巾。
xiǎo wèi shuāng   hán chán hái xiǎng xíng rén zài cháng dào   duō guī xiǎng
shè běn gōng   míng dēng jiàng zhàng zhōng suì jīn qiū shì zhòng   liào ruǎn qióng
jiāo jié cán shí bèi   lóng zhōng shì lǎo wēng fēi zhèng   lǎn shì píng shēng xìng
zhěn hóng 鸿 yàn gāo   guān huā yào shèng chú yān dāng jué   jiē zhú lián chuāng míng
xíng   xiāo bìng jiù chén   huāng yuán shǎo lín
tián yuán kōng yǒu chǔ   xiōng wèi chéng rén máo xīn zhǎng   yuán ān jiā zhuǎn pín
jīn chéng xiōng shì   dāng wèi lèi zhān jīn